Blog cá nhân củaLovE Lốc

Viết blog hay nhận ngay sách HOT cùng nhiều phiếu mua hàng giá trị từ Vinabook Tham gia!

0 lượt xem 0 thích 0 bình luận

Chia sẻ:

Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ " Viếng Lăng Bác" của nhà thơ " Viễn Phương"

17:03 - 22/06/2013 LovE Lốc Văn Lớp 9

                                                        Bài Làm
       Nhà thơ Viễn Phương (1928-2005).Quê ở tỉnh An Giang là một trong những cây bút của lực lượng văn nghệ giải phóng có mặt sớm nhất ở miền nam thời chống Mĩ. Bài thơ Viếng Lăng Bác được viết khi lăng chủ tịch HCM được xây dựng xong, và đất nước cũng đã thống nhất vào tháng 4/1976, nhà thơ cùng đoàn đồng bào miền nam vào lăng viếng Bác. Bà thơ thể hiện tâm trạng xúc động, tấm lòng thành kính, biết ơn sâu sắc của tác giả cũng như nhân dân cả nước vào lăng viếng Bác
       Bài thơ Viếng Lăng Bác được viết theo thể thơ tự do, chủ yêu là 8 chữ gồm 4 khổ, mạch cảm xúc của nhà thơ được triển khai theo trình tự từ xa đến gần, từ ngoài vào trong, từ trước đến sau. Lời thơ xúc động, thành kính, xây dựng được nhiều hình ảnh đẹp vừa tả thực, nửa mang ý nghĩa biểu tượng và giá trị biểu cảm cao. Bài thơ để laik những ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
       Mở đầu bài thơ vừa là giới thiệu, vừa là những cảm xúc rất chân thành, đầy ngỡ ngàng của nhà thơ từ ngoài xa nhìn vào lăng bác.
                    "Con ở miền nam ra thăm lăng bác
                     Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
                     Ôi hàng tre xanh xanh việt nam
                     Bão táp mưa xa vẫn đứng thẳng hàng"
Nhà thơ xưng "con" - một lời xưng hô thân mật, tự coi mình là con của bác, bác chính là người cha kính yêu.Đây cũng chính là cách gọi chung của người dân VN mà nhà thơ Tố Hữu đã nói :"Người là cha là bac là anh, nhân dân ta gọi người là bác". Hai từ "miền nam" được cất lên trong lời giới thiệu của nhà thơ cũng gợi ra biết bao điều sâu xa. trong khabgs chiến chống Mĩ, nước ta được chia cắt thành hai miền bắc nam. Đồng bào niềm nam ở nơi tuyến đầu của tổ quốc, gian khổ hi sinh xuốt gần 20 năm trời, nhưng tấm lòng của người miền nam vẫn hướng về bác kính yêu với tất cả nỗi nhớ thương da diết.Khi ước nguyện được gặp bá chưa thành, bác Hồ đã đi xa, đồng bào miền nam mãi đến ngày thống nhất mới có dịp ra thăm bác. Lời giới thiệu của nhà thơ tuy bình dị nhưng gửi gắn bao niềm xúc động. Từ xa nhìn vào, Viễn Phương thật không ngờ bên lăng Bác ẩn hiện trong làn sương mờ lại có một hình anh: " hàng tre bát ngát", xúc động qua nhà thơ thốt lên: " Ôi. hàng tre xanh xanh Việt Nam- Bão táp mưa xa vẫn đứng thẳng hàng". Nhà thơ liên tưởng ngay đến hình tượng hàng tre là biểu tượng cho dân tộc VN, đất nước VN kiên chung bât khuất trước mọi sóng gió của cuộc đời. Như vậy ở khổ thơ một, ngoài lời giới thiệu Viễn Phương còn bộc lộ cảm xúc ngỡ ngàng khi ông nhìn thấy hình ảnh gần gũi thân thương, biểu tượng cho dân tộc VN đứng bên lăng bác.
       Càng đến gần lăng bác, cảm xúc của nhà thơ lại dâng lên khi nhìn thấy hình ảnh dòng người vào lăng viếng bác:
                 "Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
                  Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
                  Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
                  Kết tràng hoa dâng bẩy mươi chín mùa xuân"
Nhà thơ rất tài tình khi xây dựng 4 câu thơ thành 2 cặp câu có cấu trúc tương ứng. Câu trên tả thực, câu dưới ẩn dụ. Ở cặp câu trên, tác giả đã sử dụng hình ảnh ẩn dụ.Ở cặp câu trên, tác giả sử dụng một hình ảnh ẩn dụ rất đẹp là mặt trời trong lăng rất đỏ để ca ngợi tôn vinh công lao vị lãnh tụ HCM. Nếu mặt trời của thiên nhiên mạng đến sự sống cho muôn loài thì bác là vị cứu tinh của nhân dân VN, đưa nhân dân thoát khỏi nô nệ, để được đọc lập tự do, hạnh phúc, cặp câu dưới ông lặp lại từngày ngày theo phépđiệp ngữ để nhấn mạnh dòng người vào lăng viếng bác cứ lặp đi lặp lại hết ngày này đến ngày khác. Dòng người nối nhau dài tưởng như không bao giờ dất. Cùng với đó tác giả tạo nhiều hình ảnh ẩn dụ đẹp " kết trang hoa", "bảy mươi chín mùa xuân". Dòng người vào lăng viếng bác và ra liên tục kiến cho nhà thơ liên tưởng đến tràng hoa mà cả dân ttoocj đang kính dâng lên bác.Cuộc đời của bác đã dành trọn vẹn 79 tuổi đời cho dân cho nước nên cuộc đời ấy, 79 tuổi đời ấy đẹp như mùa xuân. Khổ thơ này Viễn Phương đã thể hiện sâu sắc tấm lòng thành kính của dân tộc ta đối với công lao của bác.
       Cảm xúc của nhà thơ khi bước vào trong lăng bác là một cảm xúc thật đặc biệt, vừa lắng sâu, vừa tiếc thương vô hạn.
                       " Bác lằm trong giấc ngủ bình yên
                         Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
                         Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
                         Mà sao nghe nhói ở trong tim"
Cảm giác đầu tiên của nhà thơ thấy bác như đang ngủ, một giấc ngủ thiên thai. Cách nói giảm,nói tránh như để đè nén nỗi đau trong lòng, hình ảnh" vầng trăng sáng dịu hiền" là một hình ảnh đẹp được gợi ra từ ánh sáng dụi nhẹ của ngọn đèn trong lăng.Khi sáng tạo hình ảnh này, nhà thơ phải gợi nhớ đến mối tình gắn bó đẹp đẽ giữa bác và trăng lúc sinh thời.Vầng trăng đã đi vào thơ bác qua các bài Cảnh Khuya,Ngắm Trăng...Qua đó, nhà thơ cũng muốn ca ngợi tâm hồn nghệ sĩ yêu trăng, yêu thiên nhiên của bác.Hai câu khổ cuối, Viễn Phương sử dụng cặp quan hệ "vẫn", "mà" để diễn tả những cái cố định và những cái thay đổi.Hình ảnh ẩn dụ trời xanh mãi mãi nhà thơ như muốn khẳng định rằng bác đã hóa thân vào trời xanh, non nước, tồn tại mãi mãi với non sông đất nươc ta như trời xanh còn đó.Nhưng khi đứng trước linh cữu của người thì nỗi đau đớn dồn nén trong bao năm qua bỗng trào dâng, làm quặn thắt con tim tác giả đã là nỗi tiếc thương vô hạn của nhà thơ nói riễncungx như đồng bào miền nam, dân tộc ta nói chung. Đọc khổ thơ chúng ta như liên tưởng đến ngày bác đi để lại bao nỗi tiếc thương mà Tố Hữu đã từng viết:" đời tuôn nước mắt, tròi tuôn mưa
       Dời lăng bác, nghĩ đến phút giây phải xa bác để trở về quê hương miền nam, nỗi nhớ của nhà thơ lại càng dâng trào vô hạn:
                      " Mai về miền nam thương trào nước mắt
                        Muốn làm con chim hót quanh lăng bác
                        Muốn làm đóa hoa tỏa ngát hương đâu đây
                        Muốn làm con chim trung hiếu chốn này"
Câu thơ đầu tác giả bộc lỗ trược tiếp nỗi niềm thương nhớ, lưu luyến khi phải giời xa lăng bác, bao nhiêu năm mong nhớ bây giờ mới được gặp bây giờ phải chia tay ngay bảo sao không nhớ cho được, mà miền nam xa xôi bao giờ nhà thơ với đồng bào miền nam mới có dịp lại được ra thăm bác.Nỗi nhớ cứ trào dang khiến nước mắt k thể cầm lòng đc.Từ đó, nhà thơ muốn làm con chim hót, muốn làm một đóa hoa để tỏa hương sắc và một cây tre trung hiếu bên cạnh người. Đó là những hình ảnh ẩn dụ thể hiện mãi mãi gần bên bác, để làm người con trung hiếu gần bên bác. Điệp ngữ: " muốn làm" thể hiện ước nguyện dồn dập, liên tiếp vừa thể hiện cảm xúc, dâng trào của nhà thơ Ở khổ cuối "hàng tre" lại lặp lại làm cho đầu cuối tác giả ứng rất hoàn chỉnh.
       Tóm lại, bằng lời tho rất chân thành, cảm xúc thành kính, giọng điệu trang ngiêm, sâu lặng. thiết tha, tự hào, thể thơ 8 chữ có đôi chỗ gieo vần vào lời thơ linh hoạt, ngôn ngữ biểu cảm, đặc biệt tác giả đã sáng tạo nhiều hình ảnh thơ vừa tả thực, vừa mang í nghĩa biểu tượng có í nghĩ khái quát câu. Các nghệ thuật ẩn dụ, điệp từ được sử dụng một cách có hiệu quả, bài thơ" Viếng lăng bác" là tâm trạng vô cùng xúc động của một người con từ chiến trường miền nam được ra viếng bác, là tấm lòng thành kính, thiêng liêng trước công lao vĩ đại và tâm hồn cao đẹp, sang trọng của người, là nỗi đau tột cùng của tác giả nói riêng và toàn dân ns chung khi bác không còn nữa, là tâm trạng lưu luyến của nhà thơ mong muốn được ở mãi bên bác
         Viếng lăng bác của Viễn Phương là nài thơ rất đặc sắc viết về tình cảm cảu nhân dân tavowis lãnh tụ HCM.Bài thơ bồi dưỡng cho em về lòng biết ơn với bác và nhắc nhở chúng em phải sống sao cho xứng đáng với công lao của bác.
       
 
       
 
 
 
 
 
 
 
 
Chia sẻ:

0 bình luận

Thích

Chia sẻ

Báo xấu

LovE Lốc

Tường nhà

LovE Lốc

Chán quá nhỉ.....................

  • 0

  • 0

  • 0